HomeKỹ năng sống

Download ebook Con Không Ngốc, Con Chỉ Thông Minh Theo Một Cách Khác

Like Tweet Pin it Share Share Email
Đánh giá:
5 (100%) 4 votes

Dung lượng: < 1 MB

Cập nhật: 21/04/2018

Loai sách:
Download ebook Con Không Ngốc, Con Chỉ Thông Minh Theo Một Cách Khác

DOWNLOAD MUA NGAY TẠI FAHASA GIẢM 45% SÁCH HAY NÊN ĐỌC

Nếu có điều kiện bạn hãy mua sách để ủng hộ Tác giả, Dịch giả và Nhà xuất bản. Mua tại link trên để được giá ưu đãi. Xin cảm ơn !

Cùng tai sach tìm hiểu về cuốn sách Con Không Ngốc, Con Chỉ Thông Minh Theo Một Cách Khác

Tên sách : Con Không Ngốc, Con Chỉ Thông Minh Theo Một Cách Khác

Tác giả : Lư Tô Vỹ

Thông tin sách, ebook Con Không Ngốc, Con Chỉ Thông Minh Theo Một Cách Khác

Tác giả Lư Tố Vỹ – một chuyên gia hướng đạo thanh thiếu niên cá biệt, đồng thời ông cũng là 1 diễn giả, 1 nhà văn xuất bản nổi tiếng ở Trung Quốc hiện nay. Cuốn sách Con không ngu ngốc, con chỉ thông minh theo 1 cách khác là tác phẩm lấy cảm hứng từ câu chuyện đời vô cùng cảm động cũng như thú vị đồng thời cũng là một diễn giả, một nhà văn đã xuất bản nổi tiếng tại Trung Quốc. Cuốn sách Con không ngu ngốc, con chỉ thông minh theo một cách khác là một tác phẩm được lấy cảm hứng từ câu chuyện đời vô cùng cảm động và thú vị của chính tác giả – 1 người bị khiếm khuyết trí lực từ sau cơn bạo bệnh từ khi còn rất nhỏ – một người bị khiếm khuyết trí lực từ sau cơn bạo bệnh khi còn rất nhỏ.

Bằng giọng kể vô cùng sâu lắng cũng như bình dị, chan chứa nhiều cảm xúc, tác giả gửi gắm thông điệp về hành trình vượt qua vấp ngã và thất bại, vượt lên khiếm khuyết của chính mình để tìm ra ánh sáng của cuộc sống, tìm ra ưu điểm của bản thân.

Trích đoạn trong Con không ngốc, Con Chỉ Thông Minh theo 1 cách khác

Đứa trẻ không biết xem giờ
Từ khi trở về nhà, tôi như một chú búp bê thủy tinh
chỉ cần gió thổi là có thể rơi xuống vỡ tan, đặc biệt
đối với bà ngoại và mẹ, có thể nói là tôi được “nâng
như nâng trứng, hứng như hứng hoa”. Họ hầu như
không cho tôi ra ngoài, phần lớn thời gian tôi chỉ có
thể loanh quanh trong nhà, khó khăn lắm mới thỉnh
thoảng được đến điểm phúc lợi của công trường mua
ít bánh kẹo, nhưng vẫn phải có người cùng đi. Thậm
chí hàng xóm trước đây đến thăm nhà, mẹ và chị hai
đều bắt tôi nói rõ tên của từng người và phải trả lời
xem đang chơi trò gì, giống như tôi vẫn là một đứa bé
mới bắt đầu bập bẹ học nói.
Làm người bệnh trong khoảng một hai tháng, sức
khỏe của tôi dần dần hồi phục, bắt đầu có thể chầm
chậm trò chuyện đơn giản với mọi người và tự xử lý
được sinh hoạt của bản thân. Cả ngày tôi phải một
mình chơi với em gái, đến khi nhìn thấy những đứa trẻ
khác đi học, dường như rất vui vẻ, tôi bắt đầu muốn
lên lớp. Chị hai phát hiện thấy tôi có vẻ rất muốn đi
học, bèn lấy cho tôi những cuốn sách trước kia tôitừng đọc. Vậy nhưng dù chị hai có dạy hoặc tôi có
cố gắng thế nào đi chăng nữa, tôi đều chẳng thể nhớ
được, ngay cả những con số đơn giản tôi cũng không
có ấn tượng gì. Chị hai dường như nhận thấy vấn đề
của tôi liền nói với cha, vậy mà cha lại tỏ ra rất lạc
quan, không những chẳng lo lắng gì mà còn bảo chị
hai cứ từ từ, không cần phải vội.
Nhưng chị hai rất sốt ruột: “Cha, Vỹ bây giờ đến tên
mình cũng không biết viết. Con dạy nó học toán, số 6
và số 9 cũng phải nghĩ ngợi rất lâu, như thể cứ gặp số
6 là nó lại quên tuốt mọi thứ vậy. Đến em Phương
bây giờ cũng đã học được rồi. ”
“Đừng lo! Vì sốt cao nên não bộ bị tổn hại thôi, lần
trước bác sĩ cũng nói vậy, sẽ có một số năng lực bị
thoái hóa hoặc mất đi, giờ đây Vỹ chẳng những có
thể bắt đầu nói chuyện, chân cũng biết đi, tay cũng có
thể hoạt động bình thường, vậy là cha đã rất vui rồi.
Con chưa nhìn thấy đấy thôi, so với những đứa trẻ
khác trong bệnh viện, Vỹ được các bác sĩ coi là kỳ
tích rồi! Trễ mất mấy tuần liền mới đi khám, vậy mà
não vẫn chưa bị hỏng!”Vừa nói, cha vừa mỉm cười xoa đầu tôi, sau đó cha
cũng nhẹ nhàng vuốt tóc chị hai, khóe mắt ngấn lệ.
Đối với cha, gần haitháng nay trái timông đã bị giày
vò rất nhiều, lôi được đứa con từ Quỷ môn quantrở
về, như vậy đã là quá đủ! Nhưng cha vẫn không kể
với chị hai việc bác sĩ nói tôi chỉ có thể sống tối đa
thêmba năm, bởi dù sao chị vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Nghỉ ngơi tiếp một tuần, cha mẹ quyết định thứ Hai
tuần sau đưa tôi trở lại trường học. Sau khi biết được
tin này, tôi vui mừng khôn tả. Thế nhưng cha lại chẳng
hề cảm thấy vui lây, hai người lặng nhìn cặp sách và
đồng phục đã chuẩn bị sẵn cho tôi, sắc mặt ưu tư: Đi
học rồi, cái gì cũng không biết thì phải làm sao? Làm
thế nào để theo kịp các bạn? Nỗi lo của bà ngoại và
mẹ cũng không ít hơn cha là bao: “Vỹ bây giờ như
vậy, không biết có bị các bạn bắt nạt không? Trường
cách xa nhà như thế, chẳng may bị ngất ra đấy thì ai
đến giúp cơ chứ?”

Tìm kiếm ở Google

  • con không ngốc con chỉ thông minh theo một cách khác pdf

BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN