HomeTiểu thuyết

Download Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần PDF/ EPUB

Like Tweet Pin it Share Share Email
Đánh giá:
4.7 (93.33%) 3 votes

Dung lượng: < 1 MB

Cập nhật: 05/01/2018

Loai sách:

DOWNLOAD

Download Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần PDF/ EPUB

Cùng thư viện ebook miễn phí tìm hiểu qua cuốn sách Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần.

Tên sách : Harry Potter và Bảo Bối Tử Thần.

Tác giả : J. K. Row

Thông tin cuốn sách Harry Potter và Bảo Bối Tử Thần

Harry Potter và Bảo bối Tử thần (nguyên tác tiếng Anh: Harry Potter and the Deathly Hallows) là cuốn sách thứ 7 và đây cũng là cuốn sách cuối cùng trong bộ tiểu thuyết rất nổi tiếng giả tưởng Harry Potter của nhà văn người Anh J. K. Rowling.

Nguyên bản tiếng anh được phát hành chính ở Anh, đồng thời cuốn sách được phát hành tại 1 số các quốc gia khác như Hoa Kỳ, Canada, … Tại Việt nam cuốn sách được phát hành vào ngày 21 tháng 7 năm 2007, cuốn sách được dịch tiếng việt bởi nhà văn Lý Lan, xuất bản ngày 27 tháng 10 cùng năm.

Download Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần PDF/ EPUB

Harry Potter và Bảo bối Tử thần tiếp tục công cuộc tìm kiếm những Trường Sinh Linh Giá còn lại mà Harry chưa thể nào phá hủy được ở trong tập 6. Sau cái chết của Albus Dumbledore, Chúa tể Voldemort cùng các Tử thần Thực tử đã xâm nhập được vào Bộ Pháp thuật, giết chết Bộ trưởng và thay thế với một người dưới sự điều khiển chính của Voldemort. Dưới chế độ mới, một chính sách kỳ thị đã được chấp hành: những người không có trong mình dòng máu pháp thuật thì bị bắt bớ, đăng ký và tước quyền sử dụng đũa phép, một chính sách tương tự như thời Đức Quốc xã.

Xem thêm : FULL 7 BỘ HARRY POTTER

Trích đoạn trong Harry Potter và Bảo bối tử thần

Harry Potter và Bảo bối tử thần – Chương 01

Chúa tể Hắc ám đang lên

Hai người đàn ông hiện ra từ cõi không, cách nhau vài thước, trên một con đường nhỏ hẹp dưới ánh trăng. Cả hai cùng đứng im phắc trong một giây, đũa phép của người này chĩa vào ngực người kia. Nhưng khi nhận ra nhau họ thu đũa cất vào áo choàng, bắt đầu đi về cùng một hướng.
“Tin tức sảo” Người cao hơn trong hai người hỏi.
“Tuyệt,” Severus Snape trả lời.
Con đường nằm giữa một bụi dâu gai còi cọc mọc hoang bên trái và một hàng giậu cao được cắt tỉa chu đáo ở bên phải. Vạt áo choàng dài của hai người đàn ông bay lất phất quanh cổ chân họ khi họ bước đi.
“Tưởng đâu tôi trễ rồi chứ,” Yaxley nói, bộ mặt thô đần của hắn lúc ẩn lúc hiện khi những cành cây cao bên trên che khuất ánh trăng. “Hơi rắc rối hơn dự kiến Nhưng tôi hy vọng ngài sẽ hài lòng Anh coi bộ chắc mẻm tin tức anh thu đựơc là xịn”
Snape gật đầu, nhưng không nói gì thêm. Họ quẹo phải, tiến vào một con đường rộng dành cho xe chạy dẫn ra khỏi con đường mòn. Hàng giậu cao uốn cong theo họ, và kéo dài đến tận hai cánh cổng kiểu cọ bằng sắt đồ sộ chắn đường hai người đàn ông. Không người nào dừng bước: cả hai im lặng giơ tay trái lên kiểu như chào và đi xuyên qua cổng, như thể mớ kim loại đen đó là khói.
Những hàng giậu thuỷ tùng hãm bớt tiếng bước chân của hai người đàn ông. Đâu đó bên trái họ có tiếng xào xạc: Yaxley lại rút cây đũa phép ra chĩa lên phía trên đầu người đồng hành, nhưng âm thanh ấy hoá ra xuất phát từ một con công trắng tinh đang oai phong đường bệ bước đi trên hàng giậu.
“Lúc nào cũng bày đặt, cái lão Lucius ấy! Lại còn công nữa…” Yaxley nhét cây đũa phép vào trong áo choàng kèm theo một cái khịt mũi.
Một dinh thự sang trọng hiện ra trong bóng tối cuối con đường thẳng tắp dành cho xe chạy, ánh sáng loé ra từ những ô vuông lấp lánh như kim cương của những khuôn cửa sổ tầng trệt. Một cái hồ đang phun nước ở đâu đó trong khu vườn âm u phía bên kia hàng giậu. Sỏi nghiến rào rạo dưới chân họ khi Snape và Yaxley bước về phía cửa chính, cửa mở ra khi họ đi tới gần, mặc dù không thấy ai mở cựa
Hành lang rộng, được chiếu sáng mờ mờ, và được trang trí lộng lẫy, với một tấm thảm diễm lệ trải gần kín mặt sàn đá. Những đôi mắt của đám chân dung mặt tai tái treo trên tường dõi theo Snape và Yaxley khi hai người đi ngang qua. Hai người đàn ông dừng bước bên một cánh cửa gỗ nặng ịch dẫn vào căn phòng kế tiếp, ngần ngừ trong tích tắc, rồi Snape vặn nắm đấm cửa.
Phòng khách đầy những người ngồi im bên một cái bàn dài chạm trổ kiểu cọ. Những bàn ghế vốn thường bày biện trong phòng đã bị dồn bừa vào sát tường. Ánh sáng toả ra từ một ngọn lửa đang cháy phừng phừng trong một lò sưởi bằng cẩm thạch to đẹp đội một tấm gương viền vàng. Snape và Yaxley chần chừ một chút ở ngưỡng cửa. Khi mắt đã quen với bóng tối họ đi về phía một hình ảnh kì quái nhất trong toàn cảnh: một nhân dạng rõ ràng là bất tỉnh đang chổng ngược lơ lửng bên trên cái bàn, chầm chậm xoay vòng như thể bị treo bằng một sợi dây thừng vô hình, và được phản chiếu trong tấm gương lẫn trên mặt bàn láng bóng bên dưới. Không ai trong số người ngồi phía dưới cái cảnh quái đản ấy nhìn lên trừ một thanh niên trắng nhợt ngồi gần như ngay bên dưới hình nhân treo ngược. Cậu ta dường như không thể cưỡng được cứ một hai phút lại liếc nhìn lên phía trên đầu mình.
“Yaxley, Snape,” một giọng nói cao, rõ, phát ra từ đầu bàn. “Chúng bay suýt trễ.”
Người vừa nói ngồi ngay phái trước lò sưởi, cho nên thoạt đầu những người mới đến khó mà nhìn thấy gì khác hơn bóng dáng kẻ đó. Tuy nhiên, khi họ đến gần hơn thì gương mặt kẻ đó lộ rõ dần vẻ u ám, trọc lóc, như đầu rắn, với một cái khe tét ra làm lỗ mũi và hai con mắt đỏ chóe có đồng tử vạch thẳng đứng. Kẻ đó xanh xao đến nỗi dường như phát ra một quầng sáng ngà ngà.
“Severus, lại đây,” Voldemort nói, chỉ vào một cái ghế ngay sát bên phải hắn. “Yaxley… ngồi cạnh Dolohov.”
Hai người đàn ông ngồi vào chỗ được chỉ định. Hầu như mọi con mắt quanh cái bàn đều hướng về Snape, và Voldemort nói với Snape trước nhất.
“Sao?”
“Thưa Chúa Tể, Hội Phượng Hoàng có ý định chuyển Harry Potter từ chỗ đang ở đến một nơi an toàn vào thứ bảy tới, lúc trời tối.”
Sự hào hứng nổi lên thấy rõ quanh cái bàn; một số người căng lên cứng đơ, một số bồn chồn cựa quậy, tất cả đều chăm chú nhìn Snape và Voldemort.
“Thứ bảy… lúc trời tối,” Voldemort lặp lại. Hai con mắt đỏ của hắn nhìn chằm chặp vào đôi mắt đen của Snape với sự chiếu tướng mà một vài kẻ quan sát bên ngoài phải ngoảnh mặt đi, dường như sợ chính mình sẽ bị cháy lây bởi cái nhìn rực lửa dữ dôi đó. Tuy nhiên Snape vẫn bình tĩnh nhìn thẳng vào mặt Voldemort. Một lúc sau, cái miệng không môi của Voldemort cong lên từa tựa như một nụ cười.
“Tốt. Tốt lắm. Và thông tin này xuất phát…”
“…từ nguồn mà chúng ta đã bàn, “Snape nói.
“Thưa Chúa tể.”
Yaxley đã chồm tới trước để nhìn lên Voldemort và Snape ở đầu cái bàn dài. Mọi gương mặt đều hướng về phía hắn.
“Thưa Chúa tể, tôi lại nghe khác.”
Yaxley chờ đợi, nhưng Voldemort không nói gì, nên hắn tiếp tục, “Thần Sáng Dawlish để lộ là Potter sẽ không được chuyển đi đâu cho tới ngày ba mươi mốt, vào cái đêm trước khi thằng đó đủ mười bảy tuổi.”
Snape mỉm cười.
“Nguồn của tôi cho biết là có những kế hoạch nghi binh. Đây ắt là thế rồi. Chắc chắn là Dawlish đã bị ếm bùa Lú Lẫn. Đây không phải là lần đầu tiên. Ai cũng biết hắn dễ bị mắc lừa.”
“Tôi cam đoan với Ngài, thưa Chúa tể, Dawlish tỏ ra khá chắc chắn”, Yaxley nói
“Nếu hắn ếm bùa Lú lẫn thì đương nhiên hắn phải chắc mẻm rồi.” Snape nói. ” Tôi cam đoan với anh, Yaxley, Sở Thần Sáng sẽ không đóng vai trò gì nữa trong việc bảo vệ Harry Potter. Hội Phượng Hoàng cho rằng chúng ta đã xâm nhập vào Bộ Pháp Thuật rồi.”

Tìm kiếm trên Google

  • Download Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
  • Download Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần pdf
  • Download Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần epub
  • tải Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần
  • tải Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần pdf
  • tải Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần epub
  • Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần epub
  • Harry Potter Và Bảo Bối Tử Thần pdf

BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Comments (0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *