HomeTiểu thuyết nước ngoài

Download sách, ebook Bố Già PDF/ EPUB

Like Tweet Pin it Share Share Email
Đánh giá:
5 (100%) 2 votes

Dung lượng: < 1 MB

Cập nhật: 24/01/2018

DOWNLOAD

Download sách, ebook Bố Già PDF/ EPUB

Cùng tải sách online tìm hiểu về cuốn sách Bố già nào.

Tác giả : Mario Puzo

Thông tin cuốn sách Bố Già PDF

Trong cuốn tiểu thuyết Mario Puzo “Bố Già” là ông Trùm nổi tiếng Don Vito Corleone, ông là người gốc Sicily, 1 trong những thủ lĩnh tối cao của giới Mafia ở Mỹ. Có nhiều kẻ thù căm ghét ông, khiếp sợ ông, khinh bỉ ông. Ông như 1 con rắn hổ mang vô cùng nguy hiểm sở hữu 1 đôi mắt chứa đựng nhiều uy lực tối thượng có thể biết được hết. Với người thân gia đình, bạn bè của mình “Bố Già” là 1 đấng toàn năng có thể cứu họ thoát khỏi được những thế kẹt , sự oan ức mà ngay cả pháp luật cũng không thể nào gỡ được. Ông đích thị là 1 “Mafia” theo nghĩa nguyên thủy của nó thuở ban đầu hình ảnh, nơi ẩn náu.

Download sách, ebook Bố Già PDF/ EPUB

Sự toàn năng của “Bố Già” 1 phần là do dũng khí khác thường của ông đem lại, 1 phần khác đó là do những đồng đô la trong khối tài sản kếch xù mà ông tạo ra. Balzac đã viết:”Đằng sau mọi gia sản kếch sù là một tội ác”. Đây cũng là câu mà Mario Puzo trích dẫn trong đầu chương I tiểu thuyết như lời bình giới thiệu nhân vật “Bố Già Của Mình”. Ông còn ghi chú 1 cách cẩn thận thêm đó là : Tất cả nhân vật trong truyện đều là hư cấu, và bất kỳ sự trùng hợp nào nếu có… thì đều là ngẫu nhiên. Ngày nay chúng ta hiểu được sự thận trọng của tác giả khi viết lời ghi chú nào đó. Tiểu thuyết của ông quả thực đã dựa trên những chi tiết rất thực tế về những con người có thực.

Trích đoạn trong Bố Già

Chương 1
Amerigo Bonasera có việc ra Tòa, Tòa Đại-hình Nữu Ước, Phòng 3 để nghe công lý phán xét, trừng trị hai thằng khốn can tội bạo hành, toan cưỡng dâm con gái lão. Ngài Chánh án uy nghi, bệ vệ vén áo thụng đen làm như sắp đích thân ra tay trị hai thằng nhãi ranh đang đứng xớ rớ trước Tòa. Giọng ngài sang sảng, lạnh tanh :- Tụi bây hành động như những quân côn đồ tồi tệ nhất. Tụi bây làm như thú dữ ở rừng vậy! Cũng may mà cô bé đáng thương kia chưa bị tụi bây xâm phạm tiết hạnh, bằng không thì mỗi đứa 20 năm chắc…Cả hai thằng cúi mặt làm như tủi hổ, hối hận. Tóc chúng hớt cao, mặt mũi sáng sủa quá. Nhưng chúng quả là thú vật, thú vật lắm mới dám càn rỡ vậy. Bonasera nghĩ thế, nhưng không hiểu sao lão vẫn mang máng cảm thấy có một cái gì giả trá bên trong vụ xử nầy.

Dưới cặp lông mày chổi xể, đôi mắt sáng lóng lánh của ngài Chánh án khẽ liếc nhìn khuôn mặt bí xị của Bonasera rồi dừng lại trên chồng đơn xin khoan hồng trước mặt. Ngài cau mặt, rồi nhún vai như sắp phải có một quyết định ngược với chính lòng mình.

– Xét vì tụi bây còn nhỏ, chưa có tiền án và con nhà đàng hoàng… Vả lại xét vì luật pháp đặt ra chẳng phải để trả thù nên tòa tuyên phạt mỗi đứa 3 năm tù, cho hưởng án treo!

Bốn mươi năm hành nghề chủ xe đòn, chôn người chết đã quen nên Bonasera giận sôi sùng sục vẫn ngậm miệng làm thinh. Con nhỏ xinh đẹp là thế ngày giờ này còn nằm liệt giường, chiếc cằm bể còn kẹp chưa lành mà cả hai thằng khốn, hai con vật lại ra về thong thả. Vậy là tòa phường tuồng còn gì? Kìa cha mẹ chúng đang tíu tít, bao quanh hai cậu quý tử. Họ sung sướng, họ cười hả hê.

Bonasera nghiến răng nghe nỗi đắng cay trào lên nghẹn họng. Lão đưa chiếc khăn tay trắng lên bụm chặt miệng, ngó hai thằng khốn đi tà tà trở ra. Mặt chúng tươi rói, chúng tỉnh bơ không thèm nhìn lão một phát. Đành đứng trơ ra vậy. Cha mẹ chúng tò tò đi theo: hai cặp vợ chồng Mỹ trạc tuổi lão, bề ngoài Mỹ rặt bẽn lẽn ra mặt nhưng ánh mắt vẫn cứ vênh váo ngầm.

Không nhịn nổi, Bonasera vuột ra khỏi hàng ghế hét toáng lên: “Được rồi! Tụi mày sẽ được khóc như tao. Con cái tụi mày làm khổ tao thì tao sẽ cho tụi mày thử nếm mùi đau khổ!”

Thấy vậy mấy ông luật sư đi sau cùng vội đẩy các thân chủ đi tới, đi nhập một với hai thằng con đang chậm bước hẳn lại làm như chúng sẵn sàng đứng ra bảo vệ cha mẹ vậy. Một bố lục sự đồ sộ còn đứng ra chắn lối Bonasera, sợ lão làm hoảng… nhưng có chuyện gì xảy ra đâu?

Bao nhiêu năm lập nghiệp ở đất này, ăn nên làm ra được cũng vì Bonasera một mặt tin tưởng ở công lý, ở trật tự xã hội. Đứng ngơ ngẩn trước tòa, căm thù đến tóe khói, đầu óc chỉ lởn vởn ý định trả thù, nghĩa là sắm ngay một khẩu súng, bắn bỏ cả hai thằng khốn, nhưng Bonasera cứ phải cắn răng an ủi mụ vợ đang đứng lặng người chưa hiểu chuyện gì: “Thôi vậy là mình bị chúng giỡn mặt rồi! Điệu này đành phải lết tới ông Trùm mới xong..”. Lão quyết định tìm tới cố nhân Corleone, tốn bao nhiêu thì tốn…
* * * * *

Một mình trong căn phòng khách sạn diêm dúa ở Los Angeles, kép Johnny Fontane cũng mượn rượu giải sầu như bất cứ thằng đàn ông nào bị vợ bỏ trên cõi đời này. Nằm bật ngửa trên tấm nệm đó, hắn đưa chai húyt-ky lên uống ừng ực, rồi vớ xô nước đá lạnh tợp vài ngụm đưa cay.

Bốn giờ khuya rồi men rượu bốc lên, đầu óc hắn chỉ lởn vởn ý định “thịt” con vợ, nếu nó về đây. Nếu nó còn về. Không lẽ giờ này “phôn” về cho con vợ cũ, thăm hỏi mấy đứa con hay phá mấy thằng bạn, gọi dựng nó dậy? Kỳ cục quá. Mình xuống dốc rồi. Chớ hồi đang lên thì nửa đêm chợt nhớ ra “phôn” chơi chơi cho bạn bè mới là tình sâu nghĩa nặng. Chán mớ đời. Hắn mỉm cười chua chát, nhớ ngày nào chỉ nội chuyện lên, xuống của chàng Johnny Fontane cũng làm nhức tim mấy cô đào lớn nhất nước Mỹ.

Mãi mới nghe tiếng khóa mở lách cách. Johnny biết là nó về, nhưng vẫn làm bộ tỉnh bơ nốc rượu. Nó bước vô, nó đứng sững ngay trước mặt, hắn cũng cứ ỳ ra. Coi, con này còn đẹp quá chớ? Khuôn mặt thiên thần, đôi mắt tím mơ huyền, khổ người mình dây vô cùng cân đối. Trên màn bạc nó càng lộng lẫy, mỹ miều nữa. Trách nào cả triệu anh mê, sẵn sàng bỏ tiền mua vé xi-nê chỉ cốt để chiêm ngưỡng dung nhan Margot Ashton.

Johnny lè nhè hỏi: “Mày đi đâu về giờ này?” Nó buông một câu: “Đi ngủ với trai”. Giận quá, hắn gạt tung cái bàn, nhảy dựng lên túm cổ. Toan đập thì khựng lại, buông xuôi tay. Con khốn nạn cười ngặt nghẽo, cười phá lên. Đành phải đập. Họng nó la lớn:

“Ê, không đánh vào mặt. Tao đang đóng phim nghe!”

Thế là Johnny cứ bụng mà loi. Nó té ngửa, hắn nhào theo, đè cứng. Nó nghẹt thở, há miệng thở hồng hộc, hơi thở nghe lại thơm thơm nữa! Hắn bèn lựa mấy chỗ thịt non, phơi nắng đỏ hồng ở đùi, ở vai để cứ thế mà giộng túi bụi, giộng ồ ạt như hồi còn nhỏ quen bắt nạt mấy đứa nhỏ đầu đường xó chợ. Cái lối “tẩm quất” này thấm đòn đáo để mà khỏi sợ để lại vết tích, tang chứng như gãy răng, bể miệng. Nhưng làm sao “tẩm quất” nó mãi được. Johnny chịu. Con khốn nạn biết vậy nên cười hăng hắc, cười thách thức. Lớp váy lụa thêu bên trong lộ ra, nó nằm xoạc cẳng, nằm tô hô ra, miệng la lớn: “Đây này. Mày cứ đánh đi, đánh nữa đi… Mày thì chỉ có thế!”

Chán quá, Johnny lồm cồm bò dậy. Hận lắm nhưng lại đánh không nổi con điếm này chỉ vì nó đẹp quá, đẹp quá đi. Margot cũng vùng dậy theo, nhún một phát là đứng phắt dậy, đứng chống nạnh trước mặt… rồi đi một đường vũ ưỡn ẹo, nhún nhẩy “chọc quê”.

Tìm kiếm trên Google

  • bố già pdf
  • bố già epub

BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Comments (0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *