HomeTiểu thuyết

Download sách, ebook Chiến tranh và Hòa bình PDF/ EPUB

Like Tweet Pin it Share Share Email
Đánh giá:
5 (100%) 2 votes

Dung lượng: < 1 MB

Cập nhật: 04/01/2018

Loai sách:

DOWNLOAD

Download sách, ebook Chiến tranh và Hòa bình PDF/ EPUB

Cung tai sach hay tìm hiểu về cuốn sách chiến tranh và hòa bình dưới đây nào.

Tên sách : Chiến tranh và hòa bình.

Tác giả : Lev Tolstoy

Thông tin về cuốn sách Chiến tranh và hòa bình

Chiến tranh và hòa bình (tiếng Nga: Война и мир, Voyna i mir) là 1 bộ tiểu thuyết sử thi vô cùng nổi tiếng của tác giả Lev Nikolayevich Tolstoy, cuốn sách được xuất bản bởi Russki Vestnik được in lần đầu vào năm 1865 tới 1869. Tác phẩm phản ánh giai đoạn bi tráng của xã hội Nga, từ giới quý tộc cho tới nông dân trong thời đại Napoléon, đây là 1 trong 2 kiệt tác chính của tác giả (tác phẩm nổi tiếng thứ 2 của ông đó là Anna Karenina). Cuốn sách được đánh giá bởi nhiều hội đồng chuyên môn và các tác giả khác, đây được coi là 1 trong những tiểu thuyết vĩ đại nhất của nền văn học thế giới.

Download sách, ebook Chiến tranh và Hòa bình PDF/ EPUB

Nghệ thuật của cuốn sách thì tác phẩm kết cấu dựa chủ yếu trên sự thống nhất 2 mặt chủ nghĩa anh hùng nhân dân và truyện kể lịch sử, … Cốt truyện được tác giả xây dựng chủ yếu trên 2 biến cố lịch sử chủ yếu xảy ra ở đầu thế kỷ 19. Cuộc chiến tranh năm 1805 và 1812, cuốn sách cũng phản ánh cuộc sống hòa bình của nhân dân và giai cấp quý tộc của Nga vào những giai đoạn 1805-1812, 1812-1820. Những tình tiết cũng như cốt truyện được kết cấu và xây dựng tập trung quanh 2 biến cố lịch sử chủ yếu : chủ đề nhân dân gắn bó khăng khít với chủ đề lịch sử, đề tài chiến tranh quán xuyến toàn bộ tác phẩm đan chéo với đề tài về hòa bình. Chính vì thế truyện kể lịch sử cùng với chủ nghĩa anh hùng nhân dân – 2 mặt cơ sở thống nhất tạo thành 1 kết cấu hoàn chỉnh của sử thi, tạo nên nhiều tình tiết trong tác phẩm, hình tượng hóa theo quá trình xây dựng tác phẩm.

Trích đoạn trong Chiến tranh và hòa bình

Chương 6

Ở phòng bên có tiếng áo dài đàn bà sột soạt. Công tước Andrey giật mình như người đang mơ sực tỉnh, và gương mặt chàng lại có cái sắc thái như ban nãy, khi chàng ở trong phòng khách của Anna Pavlovna, Piotr bỏ chân xuống. Công tước phu nhân bước vào. Nàng đã thay đổi trang phục. Bây giờ nàng chỉ mặc một chiếc áo dài thường mặc trong nhà, nhưng cũng trang nhã và tươi mát như chiếc áo hồi nãy. Công tước Andrey đứng lên, lễ phép đẩy ghế về phía nàng. Nàng vội vàng ngồi xuống ghế bành vẻ bận rộn, và vẫn dùng tiếng Pháp như mọi ngày, nàng nói:

– Tôi thường tự hỏi, tại sao Annet không lấy chồng? Đàn ông các anh không lấy chị ấy là dại. Xin lỗi các anh chứ thực ra các anh không hiểu tý gì về đàn bà hết. Còn cái cậu Piotr này nữa, cậu thì chỉ ham cãi lộn thôi.

– Thì tôi cũng vừa tranh luận với ông anh đấy. Tôi không hiểu tại sao ông anh cứ muốn ra trận,

– Piotr nói với công tước phu nhân, không hề có vẻ ngượng nghịu thường thấy trong những mối quan hệ giao thiệp giữa một người đàn ông và một người đàn bà cùng trẻ tuổi như nhau.

Công tước phu nhân lộ vẻ bứt rứt. Hình như câu hỏi của Piotr đã chạm vào chỗ đau nhói của nàng. Nàng nói:

– Thì tôi cũng bảo thế. Tôi không hiểu, thực tôi không tài nào hiểu tại sao đàn ông không có chiến tranh thì không sống nổi? Tại sao đàn bà chúng tôi lại không muốn gì hết, không cần gì hết? Bây giờ có cậu ở đây, cậu làm trọng tài đi. Tôi vẫn cứ nói mãi với nhà tôi. Ở đây nhà tôi làm sĩ quan phụ tá của ông chú, tức là giữ một địa vị rạng rỡ nhất. Ai cũng biết, ai cũng tôn trọng nhà tôi. Hôm vừa rồi, ở nhà Apraksin tôi nghe một vị phu nhân hỏi: “Có phải công tước Andrey nổi tiếng đấy không?”. Tôi nói thực đấy mà!

Nàng cười:

– Ở đâu nhà tôi cũng được hoan nghênh. Nhà tôi có muốn làm sĩ quan phụ tá hoàng thượng thì cũng rất dễ thôi. Cậu cũng biết hoàng thượng đã mấy lần nói chuyện với nhà tôi rất ân cần. Tôi với Annet thấy rằng thu xếp việc đó có lẽ rất dễ. Cậu thấy thế nào?

Piotr nhìn công tước Andrey không đáp, vì nhận thấy câu chuyện này làm cho bạn khó chịu. Chàng hỏi:

– Bao giờ thì anh đi?

– Ôi chao! Cậu đừng có đem cái chuyện đi đứng ấy ra nói với tôi, tôi không muốn nghe đâu

– công tước phu nhân nói, giọng nói bông đùa và nũng nịu như khi nàng với Ippolit trong phòng khách, và như vậy rõ ràng là không thích hợp với khung cảnh ở gia đình ở đây, vì Piotr có thể xem là người nhà

– Hôm nay khi em phải từ bỏ tất cả những quan hệ thân thiết kia, với lại…, anh Andrey, anh có biết không?

– Nàng liếc mắt đưa về phía chồng một cái đầy ý nghĩa, và rùng mình nói thì thào

– Em sợ, em sợ lắm! Chồng nàng nhìn nàng có vẻ ngạc nhiên như thế chợt nhận thấy ngoài mình và Piotr lại còn một người nào nữa đang ở trong phòng. Tuy vậy, chàng cũng vẫn hỏi vợ, giọng lãnh đạm và khách khí:

– Liza, mình sợ cái gì chứ? Anh chẳng hiểu sao cả.

– Đàn ông đều ích kỷ như thế cả. Ai cũng vậy, ai cũng ích kỷ hết. Chỉ vì sở thích riêng, anh ấy tự dưng bỏ tôi, giam tôi ở thôn quê một mình.

– Với cha anh và em gái anh nữa chứ, em đừng quên điều đó!- Công tước Andrey nói khẽ.

– Sống mà không có các bạn bè của tôi thì cũng chẳng khác gì sống một mình… ấy thế mà anh ấy còn muốn tôi đừng sợ.

Giọng nàng đã có vẻ giận dỗi, môi nàng nhếch lên, khiến cho gương mặt nàng kém vui và nom như một con thú rừng, một con sóc. Nàng im bặt, hình như nhận thấy không tiện nói đến việc mình đang có mang trước mặt Piotr, mặc dầu then chốt câu chuyện là ở chỗ ấy.

– Dù sao anh cũng không hiểu, em sợ cái gì mới được chứ? – công tước Andrey nói chậm rãi, mắt vẫn không rời khỏi vợ.

Công tước phu nhân đỏ mặt, khoát tay ra dáng tuyệt vọng:

– Anh Andrey, em phải nói rằng anh thay đổi quá nhiều, nhiều quá đi mất!

– Bác sĩ bảo mình phải đi ngủ sớm

– Công tước Andrey nói

– Mình nên đi ngủ đi.

Công tước phu nhân không nói gì, cái môi trên hơi ngắn và có lông tơ bỗng run lên. Công tước Andrey đứng dậy nhún vai, đi đi lại lại trong phòng. Piotr nhìn qua cặp kính một cách ngỡ ngàng và ngây thơ, hết nhìn công tước lại nhìn phu nhân và nhổm người như muốn đứng dậy, nhưng nghĩ thế nào lại thôi.

– Có ông Piotr ở đây cũng chẳng hề gì. – Công tước phu nhân nói, và khuôn mặt xinh xắn của nàng đột nhiên cau lại như muốn khóc, – Đã lâu em muốn hỏi anh; anh Andrey ạ, tại sao đối với em anh thay đổi tính tình đến thế? Nào em có làm gì anh đâu? Anh đi tòng quân, anh chẳng thương hại gì em cả. Tại sao thế?

– Lise! – công tước Andrey chỉ nói thế, song trong lời nói này có đủ ý khẩn cầu, nhưng nhất là có ý tin tưởng rằng nàng sẽ hối tiếc vì những câu vừa nói, nhưng nàng đã vội vàng nói tiếp:

– Anh xem em như người ốm hay như đứa trẻ con. Em thấy hết. Nửa năm trước đây anh có thế đâu?

– Lise, tôi van mình, mình đừng nói nữa – công tước Andrey nói, giọng càng nhanh hơn. Trong lúc hai vợ chồng Andrey lời qua tiếng lại như thế, Piotr mỗi lúc một thêm xúc động. Chàng đứng dậy và đến cạnh công tước phu nhân. Hình như trông thấy nước mắt chàng không sao cầm lòng và bản thân chàng cũng sẵn sàng khóc theo.

Tìm kiếm trên Google

  • tải sách chiến tranh và hòa bình pdf
  • chiến tranh và hòa bình Lev Tolstoy
  • chiến tranh và hòa bình của leo tolstoy
  • chiến tranh và hòa bình download
  • chiến tranh và hòa bình pdf
  • chiến tranh và hòa bình epub
  • chiến tranh và hòa bình tiểu thuyết

BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Comments (0)

Trả lời

Your email address will not be published. Required fields are marked *