HomeNgôn tình

Download sách, ebook Trước ngày em đến PDF/ EPUB

Like Tweet Pin it Share Share Email
Đánh giá:
5 (100%) 1 vote

Dung lượng: < 1 MB

Cập nhật: 02/02/2018

Loai sách:

DOWNLOAD

Download sách, ebook Trước ngày em đến PDF/ EPUB

Cùng tải ebook hay tìm hiểu về cuốn sách Trước ngày em đến.

Tên sách : Trước ngày em đến.

Tác giả : Jojo Moyes

Thông tin về cuốn sách Trước ngày em đến

Trước ngày em đến là cuốn sách cực kỳ nổi tiếng của tác giả Jojo Moyes. Nhân vật trong truyện cô gái Lou biết từ trạm xe buýt đến nhà có bao nhiêu bước chân. Cô gái ý thức được rằng mình thích làm việc trong quán cà phê Bánh Bơ, cũng như cô không còn yêu gã bạn trai Patrick nữa.

Will Traynor thì hiểu rằng tai nạn mô tô đã cướp đi mọi ước muốn của anh, anh biết rằng mọi thứ trong cuộc đời này chẳng có ý nghĩa nào hết, cũng như niềm vui là 1 thứ gì đó quá xa xỉ và nằm ngoài tầm với của anh. Anh còn biết được làm cách nào để đặt dấu chấm hết cho tất cả những điều này. Điều Lou không thể nào ngờ tới đó là cô sắp bị đuổi việc và phải đối mặt với 1 chuyện vô cùng kinh hoàng.

Download sách, ebook Trước ngày em đến PDF/ EPUB

Tuy nhiên, điều Will không thể tưởng tượng nổi là Lou sắp sửa làm náo loạn cuộc đời anh. Cả hai đều không biết rằng họ sẽ làm thay đổi nhau. Tuy vậy điều mà Will không thể tưởng tượng được rằng Lou sắp náo loạn cuộc đời.

Trích đoạn trong Trước ngày em đến

Chương 1 2009
Bến xe buýt cách nhà158 bước chân, nhưng có thể kéo ra thành180 bước nếu không rảo cẳng, ví như phải lúc đang đi giày đế bục
chẳng hạn. Hoặc khi đi đôi giày mua từ một cửa hàng từ thiện, đôi giày có nơ bướmtrên ngón chân nhưng không ômgót, thế nên chẳng
lạ khi nó hạ xuống chỉ còn 1.99 bảng. Tôi rẽ qua góc vào đường nhà chúng tôi (68 bước) thì thấy ngay ngôi nhà – một căn nhà liên kế bốn
phòng ngủ nằmtrong dãy những căn nhà liên kế có ba đến bốn phòng ngủ. Xe của bố vẫn ở bên ngoài, thế có nghĩa là bố vẫn chưa đi
làm.
Sau lưng tôi, mặt trời cấp ló sau Lâu dài Stortfold, bóng tòa lâu đài đổ dài như sáp chảy xuống phủ chụp đấy tôi. Khi tôi còn nhỏ,
cha con tôi thường chơi trò đấu súng với cái bóng dài ngoằng của chính mình, con đường chạy trước nhà là đấu trường O. K. Corral. Nếu
phải ngày khác, có lẽ tôi đã kể cho bạn nghe bao chuyện từng xảy ra với tôi trên tuyến đường này: nơi bố dạy tôi đi xe đạp mà không có
bánh phụ; nơi bà Doherty có mái tóc giả rẽ ngôi lệch thường làmbánh kiểu xứ Wales cho chúng tôi; nơi mà nămmười một tuổi, Treena
thọc tay vào bờ rào quậy một tổ ong vò vẽ để rồi chúng tôi vừa chạy vừa la hò ầmĩsuốt dọc đường trở lại lâu đài.
Chiếc xe đạp bát bánh của Thomas nằmchổng vó trên con đường, thế nên khi đã khép cổng lạisau lưng, tôi kéo nó vào dưới thềm
rồi mở cửa nhà. Khí ấmùa vào tôi như một túi khí bung ra; mẹ rất sợ cái lạnh nên luôn giữ nhà ấmáp quanh năm. Bố thì luôn mở cửa sổ,
phàn nàn rằng mẹ tiêu phí bao nhiêu tiền của gia đình. Ông nói tiền sưởi nhà tôi còn cao hơn GDPcủa một đất nước be bé ở châu Phi.
“Con đó à, con yêu?”
“Vâng ạ.” Tôi treo áo khoác lên móc, phải chật vật lắmmới kiếmđược chỗ cho nó giữa đống quần áo khác.
“Mà đứa nào đấy nhỉ? Lou à? Hay Treena?”
“Lou ạ.”
Tôi ngó quanh cửa phòng khách. Bố tôi úp mặt lên sofa, cánh tay ông chọc sâu vào giữa đống gối nệm, như thể chúng đã nuốt gọn
cả cánh tay ông.
Thomas, thằng cháu lên nămcủa tôi, đang ngồi trên mông ông, chămchú ngắmnhìn ông.
“Hãng đồ chơi Leo.” Bố ngoảnh bên nhìn tôi, mặt nhăn nhúmvì nỗ lực. “Sao người ta phải làmnhững mảnh nhỏ thế này bố cũng
chẳng biết nữa. Con có thấy cánh tay trái của Obi-Wan Kenobi không?”
“Nó nằmtrên đầu đĩa DVD đấy ạ. Con nghĩ thằng bé đã đổi hai cánh tay của Obi với hai cánh tay của Indiana Jones.”
“À, có vẻ như giờ Obi không thể nào mang cánh tay màu be được nữa.
Chúng ta phải có cánh tay màu đen.”
“Chuyện đó thì có gì đáng lo đâu bố. Chẳng phải ở tập hai Darth Vader chặt đứt cánh tay của Obisao?” Tôi chỉ vào má mình để bảo
Thomas hôn. “Mẹ đâu bố?”
“Trên lầu. Thế thìsao chứ? Một mảnh ghép hai bảng đấy!”
Tôi ngước lên, chỉ nghe được tiếng lách cách của cầu ủi. Mẹ tôi, Josie Clark, không bao giờ ngồi không. Đó là một chuyện để tự hào.
Điển hình nhất là cảnh bà đứng trên cái thang ngoài trời để sơn cửa sổ, thỉnh thoảng lại ngừng lại, vẫy vẫy tay, trong khi cả nhà chúng tôi
đang ăn đồ nướng.
“Con có cầmcái cánh tay chết tiệt này cho bố được không? Thằng bé bắt bố tìmnửa tiếng rồi, mà giờ bố phải chuẩn bị đi làm.”
“Bố phải làmđêmà?”
“Ừ. Nămrưỡi.”
Tôi liếc nhìn đồng hồ. “Thật ra mới bốn rưỡi mà.”
Ông rút cánh tay ra khỏi đống gối rồi xemđồng hồ. “Thế con làmgì ở nhà lúc còn sớmthế này?”
Tôi khe khẽ lắc đầu, như thể mình không hiểu được câu hỏi ấy, rồi đi vào bếp.
Ông ngoại đang ngồi trên chiếc ghế quen thuộc bên cửa sổ gian bếp, nghiên cứu một bảng giải ô số. Bác sĩ thămbệnh tại nhà đã nói
với chúng tôi rằng trò đó tốt cho tính tập trung của ông, giúp ông dễ tập trung hơn sau khi bị tai biến.
Tôi ngờ rằng mình là người duy nhất để ý thấy ông chỉ điền bừa vào tất cả các ô trống bất kể con số nào ngẫu nhiên xuất hiện trong
đầu.
“Chào ông.”
Ông ngước lên mỉmcười.
“Ông muốn uống trà không ạ?”
Ông lắc đầu, hơi mở miệng.
“Nước mát nhé?”
Ông gật đầu.
Tôi mở cửa tủ lạnh. “Không có nước táo rồi.” Tôisực nhớ ra nước táo quá đắt. “Nước ngọt Ribena nhé?”
Ông lắc đầu.
“Nước lọc?”
Ông gật đầu, lẩmbẩmgì đó nghe như cảmơn khi tôi đưa ly nước cho ông.
Mẹ tôi đi vào bếp, bưng một giỏ bự đựng đồ mới giặt được gấp gọn gàng.
Mẹ tôi huơ huơ một đôi tất. “Của con à?”
“Chắc là của Treena đấy.”
“Thế mà mẹ cứ tưởng. Màu mè gì mà kỳ cục. Mẹ nghĩ đôi này đi tông với bộ pyjama màu mận chín của bố con. Con về sớmthế. Định
đi đâu à?”
“Không ạ.” Tôi vặn vòi hứng một ly nước đầy rồi uống.
“Chốc nữa Patrick có tới không? Ban nãy nó gọi đấy. Con tắt điện thoại à?”
“Ừm.”
“Nó nói nó đặt xong chỗ cho kỳ nghỉ của hai đứa rồi. Bố con nói ông ấy có nghe về chỗ đó trên ti-vi. Chỗ bọn con thích nằmở đâu
ấy nhỉ? Ipsos?
Kalypsos?”
“Skiathos.”
“Đúng là nó rồi. Con phải kiểmtra lại khách sạn thật cẩn thận nhé. Kiểmtra qua internet ấy. Lúc trưa khi đang ăn, bố con và ông
ngoại xemthấy gì đó trên bản tin. Hình như người ta đang xây mấy tòa nhà, nửa số ngân sách được duyệt rồi đấy, chưa tới tận nơi thì con
chưa biết chắc được gì đâu. Bố ơi, bố uống trà không ạ? Lou không mời bố à?” Mẹ tôi bật ấmnước lên rồi liếc nhìn tôi. Có lẽ cuối cùng bà
cũng nhận ra nãy giờ tôi chưa nói gì. “Con ổn cả chứ con yêu?

Tìm kiếm trên Google

  • trước ngày em đến ebook
  • trước ngày em đến sách
  • trước ngày em đến pdf
  • trước ngày em đến – jojo moyes
  • trước ngày em đến download
  • đọc truyện trước ngày em đến ebook
  • truyện trước ngày em đến pdf

BÌNH LUẬN

BÌNH LUẬN

Comments (0)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *